<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>76-055 - Diễn Đàn Người Quảng Ngãi - QuangNgaiClubs.Com - Blogs</title>
		<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php</link>
		<description>Diễn Đàn Cộng Đồng Người Quảng Ngãi</description>
		<language>vn</language>
		<lastBuildDate>Fri, 30 Jul 2010 10:09:18 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://quangngaiclubs.com/forum/images/misc/rss.jpg</url>
			<title>76-055 - Diễn Đàn Người Quảng Ngãi - QuangNgaiClubs.Com - Blogs</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php</link>
		</image>
		<item>
			<title>30/07/1989 - 30/07/2010</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=40</link>
			<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 17:41:38 GMT</pubDate>
			<description>Chúc mày sinh nhật vui vẻ nhé:emoticon-0157-sun:</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Chúc mày sinh nhật vui vẻ nhé:emoticon-0157-sun:</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>◕ ‿ ◕ Trần Quang Đồng</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=40</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ngày đen đủi....</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=39</link>
			<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 07:22:18 GMT</pubDate>
			<description>Sáng thức dậy thấy mỏi mệt chẳng muốn đi làm. Dắt xe ra thấy kim xăng về chữ F. Nhìn ví thì còn có mấy chục ngàn. Đành ăn sáng tạm cái bánh mì. Đường...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Sáng thức dậy thấy mỏi mệt chẳng muốn đi làm. Dắt xe ra thấy kim xăng về chữ F. Nhìn ví thì còn có mấy chục ngàn. Đành ăn sáng tạm cái bánh mì. Đường kẹt xe. Loay hoay lắm mới qua được ngã tư thì thấy ông canh sát giao thông đứng trước mặt &quot; tấp xe vô lề, cho xem giấy tờ&quot;. Ngơ ngác... dạ... đưa lộn cái chứng minh nhân dân... không phải cái này... dạ...vượt đèn đỏ thu giấy phép lái xe nộp phạt 400 ngàn... ôi chú ơi, con quên mang mắt kiếng, chú thông cảm, con không thấy đèn đỏ... có đủ tiền nộp phạt không... dạ.. con còn có mấy chục ngàn... vậy thì để bằng lái lại hôm sau lên cục thuế đóng phạt... dạ chú thông cảm... còn bao nhiêu... dạ 50ng... viết giấy phạt... móc ví ra... huhu... 50ng.<br />
may mà ổng chịu chứ không là thu bằng lái xe rồi...<br />
Tới công ty lão bà bà nhăn như khỉ.......... cả ngày mệt mỏi...chán.</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>khaisuong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=39</guid>
		</item>
		<item>
			<title>em gai</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=38</link>
			<pubDate>Sat, 17 Jul 2010 03:06:30 GMT</pubDate>
			<description>:) Lấy chồng từ tuổi mười năm 
Chồng chê em bé không nằm với em 
Đến năm mười tám đôi mươi 
Đang nằm dưới đất chồng lôi lên giường 
Một lần thương ,...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">:) Lấy chồng từ tuổi mười năm<br />
Chồng chê em bé không nằm với em<br />
Đến năm mười tám đôi mươi<br />
Đang nằm dưới đất chồng lôi lên giường<br />
Một lần thương , hai lần thương<br />
Bốn chiếc chân dường gãy một còn ba . <br />
Bây giờ anh mới thiết tha<br />
Ngày xưa em bé có ma nó nhòm<br />
Bây giờ em được tiếng thơm<br />
Ngày xưa đâu biết nụ hôn là gì<br />
Thôi rồi nói mãi làm chi .<br />
Tóm đi tóm lại em đi lấy chồng</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>hvan093</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=38</guid>
		</item>
		<item>
			<title>anh nho em</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=37</link>
			<pubDate>Fri, 16 Jul 2010 03:44:28 GMT</pubDate>
			<description>Anh Nhớ Em  
Như con nít nhớ cà rem vậy mà  
Như con dế trống đi xa  
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi  
Con dế thì gáy một hơi  
Còn anh gáy hết một...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Anh Nhớ Em <br />
Như con nít nhớ cà rem vậy mà <br />
Như con dế trống đi xa <br />
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi <br />
Con dế thì gáy một hơi <br />
Còn anh gáy hết một thời con trai 			 		:emoticon-0147-emo::quylao:</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>hvan093</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=37</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Khó Tính !!</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=36</link>
			<pubDate>Thu, 15 Jul 2010 12:06:45 GMT</pubDate>
			<description>Có lẽ thế ? vì ko phải chỉ hôm nay ko mà là rất nhìu nhìu lần mình được nghe rồi ? Chỉ tại mình ko thik thế thôi ? ai biểu cứ nhá máy ? đt thỳ chẳng...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Có lẽ thế ? vì ko phải chỉ hôm nay ko mà là rất nhìu nhìu lần mình được nghe rồi ? Chỉ tại mình ko thik thế thôi ? ai biểu cứ nhá máy ? đt thỳ chẳng nói gì ngoài hai chữ &quot; Nhớ em &quot; ẹc câu này nghe cũng nhìu rồi hicc nhưng chưa thấy ai lì như ông nỳ ? luôn luôn nhá máy mọi lúc mọi nơi thỳ phải ,<br />
 mà ổng là ai mình còn chưa biết ? chỉ mỗi mình ổng biết mình ah .<br />
Bao lần ổng mời mình đi uống nước nc nhưng mình chẳng thik tẹo nào nên đành mù tịt ko biết gì về ổng luôn <br />
Còn nt nói mình khó tính thiệt wa' lắm mak .<br />
Nghĩ cũng tự ai ghê hiccc &quot; Khó tính &quot; ko biết thế nào được gọi là dể tính nhỉ ?<br />
Ôi! ko biết sống sao cho vưà !! Sống ko thẹn với lòng là được nhưng đôi khi cũng khó lắm chứ bộ hiccc</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>p3kity87</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=36</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Một nửa......!!!!!!!!!!!!!! !!!!</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=35</link>
			<pubDate>Mon, 12 Jul 2010 23:29:24 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://i274.photobucket.com/albums/jj250/quocvudethuong/co-don.jpg  
*Anh  bây giờ chỉ còn nửa thôi 
Một nửa kia đi lạc đã lâu rồi 
Chiều vụn...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore"><a href="http://i274.photobucket.com/albums/jj250/quocvudethuong/co-don.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://i274.photobucket.com/albums/jj250/quocvudethuong/co-don.jpg" border="0" alt="" /></a><br />
<b><font color="purple">Anh  bây giờ chỉ còn nửa thôi<br />
Một nửa kia đi lạc đã lâu rồi<br />
Chiều vụn vỡ một nửa anh sụp đổ<br />
Nửa bầu trời lạnh nửa trăng soi...<br />
<br />
Một nửa kia lại đi tìm một nửa<br />
Anh hanh hao với một nửa hao gầy<br />
Một nửa níu tháng ngày trong ký ức<br />
Nửa lạnh lùng đã trốn chạy nỗi đau...<br />
<br />
Lời nói dối đôi khi thành sự thật<br />
Phố gập ghềnh dưới mỗi bước chân qua<br />
Nước mắt mặn không làm lòng bớt nhạt<br />
Và ngày sau biết có nhớ ngày xa... <br />
<br />
=====*********========***********========<br />
Nắng rơi một nửa con đường <br />
Em đi một nửa nhớ thương vọng về <br />
Cỏ vàng một nửa bờ đê <br />
Tay cầm một nửa câu thề … nửa buông <br />
Gió lay một nửa cánh chuồn <br />
Lá thu một nửa nỗi buồn...nửa thôi <br />
Hoàng hôn một nửa chân đồi … <br />
Trăng lên một nửa cuối trời...nửa rơi.........</font></b></blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>tranquocvu</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=35</guid>
		</item>
		<item>
			<title>chem di</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=34</link>
			<pubDate>Sun, 11 Jul 2010 06:40:42 GMT</pubDate>
			<description>Một buổi  chiều gió mát Vẽ hình em  trên cát 
 Thì bị ăn  một tát 
 Của một con  bồ khác  
 Nãy giờ  đang quan sát 
 Anh còn  đang ngơ ngác 
 Liền ăn...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore"><font face="&amp;quot">Một buổi  chiều gió mát</font> <font face="&amp;quot">Vẽ hình em  trên cát</font><br />
 <font face="&amp;quot">Thì bị ăn  một tát</font><br />
 <font face="&amp;quot">Của một con  bồ khác </font><br />
 <font face="&amp;quot">Nãy giờ  đang quan sát</font><br />
 <font face="&amp;quot">Anh còn  đang ngơ ngác</font><br />
 <font face="&amp;quot">Liền ăn  thêm một tát </font><br />
 <font face="&amp;quot">Ôi tình yêu  trên cát !!!</font><br />
 <font face="&amp;quot">Thật là  chua và chát.</font></blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>hvan093</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=34</guid>
		</item>
		<item>
			<title>hjx</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=33</link>
			<pubDate>Sun, 11 Jul 2010 06:28:23 GMT</pubDate>
			<description>- Ăn ít lâu no, ăn  nhiều... hao của. 
 
- Bỏ thì thương, vương thì... ớn. 
 
- Ai làm... người khác chịu. 
 
- Bụng làm, dạ... tháo. 
 
- Đầu bạc...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">- Ăn ít lâu no, ăn  nhiều... hao của.<br />
<br />
- Bỏ thì thương, vương thì... ớn.<br />
<br />
- Ai làm... người khác chịu.<br />
<br />
- Bụng làm, dạ... tháo.<br />
<br />
- Đầu bạc răng... vàng<br />
<br />
- Giấy rách giữ lấy... bán ve chai.<br />
<br />
- Người chết hết của, người còn của... cũng hết.<br />
<br />
- Còn... nói còn tát.<br />
<br />
- Một thời để yêu và một... đời để... trả nợ.<br />
<br />
- Siêng nhặt chật... nhà.<br />
<br />
- Dậu đổ... trộm leo.<br />
<br />
- Hát hay không bằng hay hát, hát dở chi bằng... đừng hát.</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>hvan093</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=33</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Dâng người đã khuất</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=32</link>
			<pubDate>Fri, 09 Jul 2010 04:17:28 GMT</pubDate>
			<description>Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu 
  Sói trở về nhà một mình trống vắng 
Trên ngực Sói nở đóa hoa hồng trắng 
 
Quỳ trước bàn thờ cam phận đơn côi...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu<br />
  Sói trở về nhà một mình trống vắng<br />
Trên ngực Sói nở đóa hoa hồng trắng<br />
<br />
Quỳ trước bàn thờ cam phận đơn côi<br />
Lạy anh một đời tất tả ngược xuôi<br />
Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió<br />
Lạy đôi mắt thâm quần lệ đổ<br />
Lạy từng đường nhăn trán anh thêm nhiều<br />
<br />
<br />
Lạy mái đầu xanh tiển bước anh đi<br />
Lạy đêm từng đêm trăn trở vì Sói<br />
Lạy áo sờn vai, lạy mưa dầm nắng đổ<br />
Lạy hạt sương rơi trên đôi vai gầy<br />
<br />
Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm<br />
Lạy ngàn âu lo, lạy trăm trăn trở<br />
Lạy ngày bao dung, lạy đêm tha thứ<br />
<br />
<br />
Sói quỳ đây trước di ảnh cuối cùng<br />
Trong hương khói tìm đâu hình bóng anh<br />
<br />
Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể<br />
Vẫn mang nặng hoài hai chữ đơn côi<br />
Những lạy này xin dâng anh, anh ơi!</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>SOI HOANG_147</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=32</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Dành tặng một người - trái tim khuyết tật</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=31</link>
			<pubDate>Tue, 06 Jul 2010 08:19:22 GMT</pubDate>
			<description>Nó sống lặng thầm từng ngày...từng ngày...và từng ngày, nó sinh ra trên cuộc đời này để được yêu thương và nhận lấy khổ đau.của cuộn sống này mang...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Nó sống lặng thầm từng ngày...từng ngày...và từng ngày, nó sinh ra trên cuộc đời này để được yêu thương và nhận lấy khổ đau.của cuộn sống này mang lại.Nó không oán hận dẫu cuộc sống không phải lúc nào cũng ngọt ngào với nó. Đành lòng cam chịu, vì nó biết đó là số phận chẳng thể thay đổi được gì,<br />
<br />
Những buổi chiều mưa lang thang,cái lạnh thấm vào da thịt… ôi những hạt mưa dường như chỉ dành cho nó, đi giữa dòng người chen chúc sao vẫn thấy lẻ loi quá. Khung trời riêng khung trời đen sạm một màu buồn u uất, gió từng cơn len lỏi ưu tư vào hồn, trái tim nhỏ bé đang rỉ máu với những nỗi đau ngọt ngào, những khổ đau rất đời thường nó phải gánh chịu.Cá i lạnh ngoài da thịt nó chỉ tô đậm thêm cho cả một sự cô đơn,trống rổng và tê tái của một trái tim biết yêu thương.<br />
<br />
Nó đang cố gắng đấu tranh số phận, đem tình yêu thương ra để lấp khoảng trống khổ đau, nó càng chống chọi càng thấy thất bại thảm hại. Nó mệt mỏi lắm rồi, có lẽ nó đã bỏ cuộc và đang đợi cái kết thúc đến với nó, kiệt sức, buông xuôi, tâm hồn vỡ tan, những đêm dài làm bạn trăng sao… suy nghĩ tìm ra một lối thoát cho chính nó và cho một con người vì nó và người đó dường như có chung một cung bậc cảm xúc trong cuộc sống,cà 2 cùng vùng vẫy, cố gượng để thoát khỏi nhưng càng lún xâu. Pé ơi,có lẽ lấy một trái tim đang ngổn ngang cảm xúc để nói với một trái tim khuyết tật, một trái tim đang dáo dạt nguồn sống nhưng đang bị chìm dần bởi sóng gió cuộc đời quá lớn....thì thật không cân xứng nhưng pé hãy hiểu rằng....cuộc sống của chúng ta là do ta chọn,đi cuối đường hầm ta sẽ tìm thấy ánh sáng mà......c ứ cho là vậy đi..<br />
<br />
Cuộc sống không trọn vẹn cho nó, nhưng nó thấy ấm lòng vì đã sống ý nghĩa. Nó không dối gian hay làm ai khổ đau, nó đã đem yêu thương khỏa lấp những tâm hồn lạnh giá, đến với những người cần nó. Đó những việc rất ư là nhỏ nhưng đã đem niềm vui cho bao người. Cuộc sống là để yêu thương mà, nó chưa bao giờ hối tiếc những việc đã làm hay hối hận sau những quyết định nào của nó. Nó biết pé cũng đang sống như vậy, nó biết pé là người biết đem lại niềm vui cho mọi người nhưng dao pé không biết đem lại niềm vui cho mình chứ..... pé có công bằng với bản thân mình chưa......???<br />
<br />
Xóa đi nỗi đau hay cộng thêm những nụ cười để đưa vào con đường không lối., thì sẽ có một ngày hiểu ra sự thật… thì đoàn tàu đã lăn bánh, và ngày hôm nay cũng muộn rồi. Người đi mãi không về, người ở lại hỏi lòng có vui không...? Pé hãy hiểu rằng&quot; Không có nơi nào là bình yên khi lòng luôn dậy sóng &quot; vậy thì ra đi để làm gì, ra đi để chạy trốn hay ra đi dể đem lại đau khổ cho một ai...như vậy thì pé ỉch kỷ với mình và ích kỷ với những người yêu thương pé đó...... Trái tim khuyết tật của pé đang rất ngổn ngang hãy sắp xếp nó lại đi nhé...... ra đi hay ở lại tùy vào pé......n ó không có quyền để oán trách ai hết… đấy là số phận, là định mệnh cay nghiệt riêng nó thôi!<br />
<br />
Chúc pé vui và hạnh phúc!!! hy vong pe doc duoc blog nay</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>SOI HOANG_147</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=31</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hãy sống tốt em nhé...!!!!</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=30</link>
			<pubDate>Mon, 05 Jul 2010 12:04:28 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://i274.photobucket.com/albums/jj250/quocvudethuong/ap_20100316115307676.jpg  
*Em thân mến của anh! Em có biết con đường em đi đang ngày...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore"><a href="http://i274.photobucket.com/albums/jj250/quocvudethuong/ap_20100316115307676.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://i274.photobucket.com/albums/jj250/quocvudethuong/ap_20100316115307676.jpg" border="0" alt="" /></a><br />
<font color="darkorchid"><b>Em thân mến của anh! Em có biết con đường em đi đang ngày một <br />
xa anh hơn không? Thế nhưng em vẫn chọn.Anh biết  em phải đi tìm<br />
hạnh phúc cho chính mình. Anh chỉ sợ có một ngày  không xa lắm  <br />
anh sẽ không bao giờ còn thấy em nữa. Vì lúc đó, anh đã rời xa nơi <br />
này. Anh biết em muốn đi, không phải là sự trốn chạy, chỉ đơn giản <br />
em không muốn ở một thế giới mà có anh trong thế giới đó, em muốn <br />
tìm một cuộc sống mới cho riêng mình. Cũng có thể một bầu trời mới <br />
với những con người mới và công việc mới sẽ làm em quên anh đi, có <br />
thể lắm chứ. Em sẽ làm như vậy mà đúng không?! Sài Gòn hôm nay <br />
oai bức làm anh nhớ tới ngày nào, những  ngày mà 1 năm trước đây <br />
anh đã gặp biết bao khó khăn trong cuộc sống và học tập đến nỗi anh đã<br />
quên rằng anh vẫn còn một niềm vui ở bên cạnh,đó là em.Anh ngốc lắm,<br />
anh đã không biết giữ được hạnh phúc của chính mình mà ngược lại còn<br />
đem lại đau khổ cho em nữa.Anh không biết phải nói gì ngoài việc xin lỗi<br />
em, xin lỗi em thật nhiều.Giờ anh tự bảo mình rằng không nên buồn nữa<br />
khi nhớ tới chúng,đừng lấy quá khứ làm nỗi đau và đừng mang thời gian <br />
ra làm những giọt nước mắt. Anh cố gắng xóa tên em ra khỏi bộ nhớ của<br />
mình và hãy quên hình ảnh của em đi. Thế nhưng trái tim anh không thể <br />
làm được như thế, không thể nhường chỗ cho một ai khác.Em  hãy sống<br />
thật tốt và phải thật cố gắng em nhé. Dù em có ở nơi đâu thì anh cũng <br />
vẫn sẽ dõi theo bước chân của em. Nếu có một ngày anh biết em không <br />
cố gắng và không hạnh phúc thì anh sẽ giận em đấy,vì ít ra từng ngày <br />
từng ngày anh vẫn mong em được như thế mà. Đừng làm anh thất vọng <br />
em nhé! Em hãy sống thật tốt và  hạnh phúc với người em  yêu thương. </b></font></blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>tranquocvu</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=30</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Về với anh em nhé</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=28</link>
			<pubDate>Tue, 29 Jun 2010 01:30:33 GMT</pubDate>
			<description>Một ngày với hai niềm vui, buồn lớn đến cùng lúc. Thật là  một ngày rất đặc biệt trong đời của mỗi con người. 
Khi biết bài viết này gởi cho em được...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore"><font face="Verdana"><font size="2">Một ngày với hai niềm vui, buồn lớn đến cùng lúc. Thật là  một ngày rất đặc biệt trong đời của mỗi con người.<br />
Khi biết bài viết này gởi cho em được đăng trên một tờ báo tôi vui lắm . Vui một phần vì bài viết của mình cuối cùng rồi cũng được người ta đưa lên mặt báo. Nhưng vui hơn là tôi đã làm được điều gì đó cho em.<br />
Từ khi yêu em, tôi luôn tự hỏi, tôi sẽ làm gì để san sẻ bớt gánh nặng công việc trên đôi vai bé  nhỏ của em, trong khi ngành nghề của em hoàn toàn xa lạ với tôi. Dẫu biết rất khó khăn, nhưng tôi luôn hun đúc niềm tin vào chính mình. Tôi đã thầm hứa, tôi sẽ làm tất cả vì em, vì người tôi yêu quý nhất trên đời này. Và tôi viết, tôi viết hoàn toàn sự thật về em. Tôi không quá ca ngợi em, lại thêm văn chương tôi cũng không bóng bẩy để có thể nâng cao hình ảnh của em, nhưng cũng đủ để mọi người hiểu những cống hiến của em trong công việc.<br />
Tôi thường kể cho em nghe chuyện ngày xưa tôi học văn, giáo viên văn thường la rầy tôi vì không đủ từ ngữ để diễn tả ý. Thực ra đến bây giờ vẫn vậy, tôi viết lách rất dỡ. Tuy nhiên, mỗi khi gần em, một cảm giác gì đó rất khó tả cứ trào dâng trong tôi. Em là nguồn cảm hứng vô bờ bến để tôi viết. Và một trong những thứ tôi viết đã được người ta đăng báo. Cám ơn em - nguồn ngẫu hứng của đời tôi.<br />
Hôm nay, nếu mai mắn tôi đã có thể trao món quà này cho em một cách hết sức ý nghĩa, chúng ta sẽ có được một ngày lãng mạn nữa phải không em? Nhưng sự thật trớ trêu luôn gieo rắc lên cuộc đời tôi. Niềm vui vừa có được cũng chỉ như một cơn gió thoảng qua giữa trưa hè oi ả. Nó quá nhỏ nhoi để xoa dịu nóng bức trong lòng người.<br />
Mới hôm qua thôi tôi và em còn quấn quít bên nhau. Hạnh phúc! Ta hạnh phúc thật sự với những nụ hôn nồng nàn, hoang dại trao nhau. Vị ngọt đôi môi em còn lắng đọng mãi trên bờ môi tôi...<br />
Thế  mà giờ này, giờ này có lẽ em đang rất vui vẻ với người ta sau hàng tháng trời xa cách. Còn tôi, tim tôi như vỡ vụn từng mảnh khi nghĩ đến cảnh em đang trong vòng tay người. Ghen? Đúng tôi đang ghen với người ta, em à!<br />
Đôi khi tôi tự hỏi, mình là người đến sau, mình có quá đáng không khi phá hoại hạnh phúc của em và người ta? Và cũng đã có lúc tôi và em thống nhất sẽ xa nhau để không xảy ra sai phạm gì đáng tiếc ảnh hưởng đến hạnh phúc của em. Tuy nhiên, tôi không thể thực hiện được điều này. Vì em chưa kết hôn với người ta, vì tôi không thể xa em, vì tôi không muốn mất em... Dù đến với em mới chỉ một thời gian ngắn, nhưng tôi và em đã rất hiểu nhau, gắn bó với nhau. Em không nói, nhưng tôi cũng thừa biết, em cũng cần có tôi trong đời. Hai ta cần có nhau phải không em?<br />
Tim tôi  đau buốt, đầu óc rối bời. Tôi sẽ làm gì đây trước tình cảnh này? Tôi không biết! Tôi chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh để em lại về với tôi. Để tôi lại được gần gủi nửa kia của đời mình.<br />
Về với anh em nhé!   </font></font></blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>Lambroghini Reventon</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=28</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chữ ký</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=27</link>
			<pubDate>Tue, 29 Jun 2010 01:23:40 GMT</pubDate>
			<description>Một lần nữa nhoi nhói nơi vùng ngực trái - không đến nỗi quặn đau, đó chỉ là cảm giác lói nhẹ cộng hưởng với vài giây lỗi nhịp của trái tim. Một lần...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Một lần nữa nhoi nhói nơi vùng ngực trái - không đến nỗi quặn đau, đó chỉ là cảm giác lói nhẹ cộng hưởng với vài giây lỗi nhịp của trái tim. Một lần nữa lòng xao xuyến, cuốn tôi quay lại ký ức thuở nào. Vùng trời ngày ấy tưởng chừng như đã nhạt nhòa theo thời gian, nhưng nó cứ vương vấn trong tôi đến tận bây giờ và có lẽ sẽ còn tồn tại mãi mãi về sau.<br />
    Vùng trời ấy, nơi em và tôi là một đôi say mộng tình. Hằng ngày, cứ sau giờ làm việc chúng tôi lại gặp nhau, quấn quít bên nhau. Từng nẻo đường của thành phố sài gòn hầu như in dấu chân chúng tôi. Không quán cafe lãng mạn nào không in bóng dáng em và tôi. Và Lộ Vòng Cung nữa, nơi ấy đã khắc ghi bao kỷ niệm đẹp của đôi tình nhân này. Đã bao lần tôi đưa em về trên con đường thơ mộng ấy. Đó là con đường đã dẫn em vào trái tim tôi. Lúc đó, tôi ngỡ rằng không gì có thể chia cách được hai đứa. Tôi nghĩ, sẽ cùng em tay trong tay vượt qua tất cả sóng gió cuộc đời, sẽ xây cho em một tổ ấm đầy tiếng cười và hạnh phúc, sẽ tô thắm chuyện tình mình với chỉ một gam màu hồng tươi tắn...<br />
    Một  buổi tối đang vui vẻ bên nhau, chợt em nhìn tôi với khuôn mặt ngượng nghịu và khẽ hỏi: “Chữ ký của anh trông sao ngồ ngộ?”.<br />
    Tôi ôm em vào lòng, nhè nhẹ nâng bàn tay bé nhỏ, xinh xắn và ký tên mình vào lòng tay em. Từ từ thêm một, hai, rồi ba nét nữa vào chữ ký thì hiện rõ tên tôi. Tôi huyên thiên nào là chữ ký mình đơn giản, không màu mè bay bướm. Nào là nó cân đối có trước có sau, đều đặn... Nó thể hiện tính cách đơn giản, chân thật và thẳng thắn của con người tôi trên trang giấy. Sau khi nghe câu trả lời, em chỉ im lặng với vẻ mặt buồn buồn. Từ ánh mắt em, tôi cảm nhận em đang thất vọng. Lúc đó tôi hoàn toàn không biết vì sao.<br />
    Cuộc  đời không phải chỉ toàn là nắng ấm và bằng phẳng. Biết vậy nên tôi đã lèo lái cuộc tình tôi lướt qua được một vài khúc quanh. Nhưng sức người có hạn, dòng đời thì cứ cuồn cuộn chảy. Đến một ngày tôi chợt nhận ra rằng, con đường dành cho em và tôi quá gập ghềnh, chênh vênh và đầy giông bão. Tôi đã cố gắng lắm, đã cố đến sức cùng lực kiệt nhưng cũng đành bất lực. Đau nát lòng, vô vọng nhìn theo bóng con thuyền tình mong manh nghiêng ngả cuốn dần vào tâm bão dữ và vỡ vụn, lệ tôi tuôn chảy thành từng dòng. Nuốt từng giọt mặn đắng vào lòng, gom góp từng mảnh vụn còn xót lại của cuộc tình, tôi đem chôn vùi vào dĩ vãng sâu lắng của đời tôi. Đường tình đôi ngã nhưng cả hai không oán trách gì nhau, bởi không ai có lỗi. Chỉ trách Thần Cupid đã bắn mũi tên tình yêu không trúng vào tim hai đứa.<br />
    Nỗi đau chưa kịp lắng đọng, nét buồn thương còn vương trên đôi mắt thâm quầng sau bao đêm dài mất ngủ. Một hôm, tình cờ khi đặt bút ký tên mình, tôi bỗng giật bắn cả người. Lúc bấy giờ tôi mới phát hiện ra một điều thật lạ: chữ ký của tôi chính là tên của em! Tôi đã hiểu câu hỏi của em rồi! Không cần thêm bớt nét nào cả, nó đã hiện đúng tên của em. Một đứa bé mới biết đánh vần thôi cũng có thể nhận thấy điều đó. Dẫu biết có trả lời được câu hỏi ấy, thì cũng không hy vọng ngăn được sự đổ vỡ của cuộc tình chúng tôi. Nhưng tim tôi lại thêm lần nữa đau buốt như bị ai cào xé. Lòng cứ dằn vặt, tự trách mình sao quá ngây thơ, khờ khạo trước câu hỏi của em.<br />
    Đến lúc hiểu ra điều đó thì có ý nghĩa gì nữa. Tôi đâu còn cơ hội trả lời câu hỏi hôm nào. Chữ ký trên tay em cũng đã phôi phai từ lâu. Giờ em có còn có nhớ về câu hỏi ấy, có còn trách câu trả lời vô duyên của tôi? Đã bao lần tôi quay về chốn cũ, nơi ngày xưa em và tôi thường ngồi tâm sự. Mong một lần nữa được gặp lại em, được nâng niu bàn tay ngọc ngà của em. Tôi sẽ ký tên mình vào tay em và xin em cho tôi được thêm lần nữa trả lời câu hỏi “đáng yêu” ngày nào. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Em đã khuất xa, xa mãi khỏi tầm tay tôi. Tất cả đã quá muộn màng!<br />
    Tôi còn nhớ rất rõ câu nói của em trong bức thư chia tay: “Anh hãy quên em đi, hãy xem em như cơn gió nhẹ thoảng qua cuộc đời anh. Em muốn cả hai quay lại trạng thái ban đầu - cái trạng thái mà hai đứa chưa đặt vấn đề tình cảm với nhau ấy. Những lúc rảnh rỗi, hai đứa lại hẹn gặp nhau và cư xử với nhau như những người bạn”. Tôi hiểu em lắm, em nói vậy vì em không muốn mãi mãi mất tôi. Nhưng em ạ! Có thể quên em được không khi mỗi lần ký tên lại thêm một lần tim tôi xao xuyến? Có thể xem em là bạn được không khi mỗi lần đặt bút xuống trang giấy, lòng cứ lâng lâng như đang lướt nhè nhẹ nét bút vào bàn tay xinh xinh thuở nào? Có thể vô cảm được không khi hình bóng em trở về và dựa vào người tôi, sưởi ấm cõi lòng băng giá của tôi?...<br />
    Không! Tôi không thể quên em! Tôi không thể xem em như một người bạn! Tôi không thể vô cảm bên em!<br />
    Đừng trách tôi, em nhé! Bởi không chỉ riêng tôi mang trong mình một trái tim để cảm nhận những yêu thương, buồn khổ, hạnh phúc, đắng cay... của cuộc đời. Mọi người ai cũng thế thôi, tạo hóa đã ban cho nhân loại trái tim tràn đầy cảm xúc. Chính vì thế, thì em ơi, làm sao có thể không thổn thức, không lưu luyến, không chạnh lòng mỗi khi vô tình gợi lại những kỷ niệm đẹp mà trên đường đời ta đã để vuột khỏi tầm tay, như tôi đã để lạc mất em?!<br />
    ... Thêm một lần nữa nhoi nhói nơi vùng ngực trái. Ký ức thuở nào lại ùa về. Trong tôi lại ngổn ngang bao nỗi niềm vui - buồn đan xen. Một cảm giác thật ấm áp, thật hạnh phúc và cả xót xa nữa, em à! Tôi nguyện với lòng mãi mãi sẽ không thay đổi chữ ký. Vì chỉ khi đặt bút với chữ ký ấy thì em mới quay về bên tôi. Và vì chữ ký ấy đã vô tình gánh nặng trên mình tên một loài cây mà tôi rất thích - loài cây mang biểu tượng cho tính cách mềm dẻo, thẳng thắn, thanh tao và quân tử của con người.<br />
    Từ  đâu đó sâu thẳm tận đáy lòng văng vẳng vọng về tiếng gọi ngọt ngào, thân thương của một thời xa vắng....&quot;Tr....ơi&quot;.</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>Lambroghini Reventon</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=27</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Cafe muối và sói</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=26</link>
			<pubDate>Fri, 25 Jun 2010 02:06:09 GMT</pubDate>
			<description>Không biết từ bao giờ Sói có thói quen uống café đá không đường và cho thêm tí muối hay gọi là café muối…..Bạn Sói thường hỏi vì sao…??? Sói trả lời...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Không biết từ bao giờ Sói có thói quen uống café đá không đường và cho thêm tí muối hay gọi là café muối…..Bạn Sói thường hỏi vì sao…??? Sói trả lời : “Sói muốn được nếm vị mặn của café để cảm nhận hết vị ngọt của ly café đích thực “. Và cũng vì cuộc sống đã pha cho Sói những ly café muối mặn chát, nhưng sói ko bao giờ từ chối ly café mà cuộc sống đã ban cho, Sói đã từng nhiều lần nhắm mắt uống cạn và cảm nhận cái vị mặn chát kia, để rồi hy vọng vào tương lai, hy vọng vào những ly café tiếp theo thật sự ngọt ngào.<br />
<br />
Thời gian qua sẽ làm cho những vết thương liền da, những kỷ niệm rồi sẽ phai dần theo thời gian, một cuộc gặp bất ngờ đã mang cả quá khứ, kỷ niệm về với Sói, vẫn hình ảnh đó, con người đó lúc xưa đã lạc vào ký ức của Sói, nhưng giờ sao gặp lại Sói ko còn cảm nhận được sự rung động của con tim, có lẽ trái tim của Sói đã trôi qua bao mùa đông lạnh giá đã đóng băng rồi sao…??? Có lẽ là ko..??? Vì giờ trái tim của Sói đang dần trở lại màu hồng, nó đang bị mũi tên lạnh lùng của cô thợ săn lão luyện nào đó hạ gục ngay từ giây phút…..định mệnh ấy. Có lẽ những giây phút mơ mộng của quá khứ đã hoà tan với vị mặn chát của ly café muối mà người đã pha cho Sói.<br />
<br />
Trái tim của Sói luôn mạnh mẽ và lạnh lùng, đã có thời gian nó được tung hô như những người chinh phục với sự quyến rũ, lãng mạng, lạnh lùng và có đôi khi thêm phần kêu hãnh nữa, nhưng giờ nó đang mất dần đi vì những giọt café muối quá mặn và quá đắng….Nhưng đôi lúc Sói cũng thầm cảm ơn những ly café mặn đắng đó, đôi lúc trái tim của Sói cần phải một lần được đau để biết rằng nó ko mơ, để biết nó vẫn đang tồn tại và để biết trái tim của Sói có thật sự mạnh mẽ ko…???<br />
<br />
Vẫn còn đó một trái tim mạnh mẽ luôn sẳng sàng cháy hết tuổi trẻ của mình cho những hoạt động xã hội, giúp ích cho đời……Vẫn còn đó một trái tim lạnh lùng để bỏ qua những ngã rẽ ko cần thiết, những  tham ọng tầm thường để thẳng bước đi trên con đường đã chọn….. Vẫn còn đó một trái tim nồng cháy và lãng mạng…..luôn sẳng sàng cho đi mà ko toan tình những gì mình nhận lại, sẳng sàng cháy cho tình yêu thật sự của mình….<br />
<br />
===&gt; Nhưng đoạn kết cho hiện tại của Sói chỉ là một khúc nhạc buồn dang dở được hòa vào ly café muối mặn chát mà cuộc sống đã mang lại cho Sói. Sói cũng thường nói : “ Thà để trái tim mình sống trong hạnh phúc một giây rồi ra đi ĩnh viễn còn hơn phải sống cô đơn cả đời “.<br />
<br />
…............………..======&gt;&gt;&gt;&gt;…kaaaaaaaaaa  a...&lt;========…………………</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>SOI HOANG_147</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=26</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Lâu rồi mới vào 4rum!</title>
			<link>http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=25</link>
			<pubDate>Sun, 20 Jun 2010 10:31:02 GMT</pubDate>
			<description>Dạo này hok có mạng, hok vào 4rum, nhưng mà thấy anh Đồng vẫn như ngày nào, nhiệt tình, chăm chỉ, luôn là top post bài! Vậy là còn biết bao nhiêu...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote class="blogcontent restore">Dạo này hok có mạng, hok vào 4rum, nhưng mà thấy anh Đồng vẫn như ngày nào, nhiệt tình, chăm chỉ, luôn là top post bài! Vậy là còn biết bao nhiêu người luôn hướng về quê hương! Dù xa bao nhiêu, nhưng càng xa lại càng hiểu, ta cần quê hương biết bao nhiêu! Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn!</blockquote>

 ]]></content:encoded>
			<dc:creator>cobetieuyeu1011</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://quangngaiclubs.com/forum/blog.php?b=25</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
