Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu Sói trở về nhà một mình trống vắng Trên ngực Sói nở đóa hoa hồng trắng Quỳ trước bàn thờ cam phận đơn côi Lạy anh một đời tất tả ngược xuôi Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió Lạy đôi mắt thâm quần lệ đổ Lạy từng đường nhăn trán anh thêm nhiều Lạy mái đầu xanh tiển bước ...
Nó sống lặng thầm từng ngày...từng ngày...và từng ngày, nó sinh ra trên cuộc đời này để được yêu thương và nhận lấy khổ đau.của cuộn sống này mang lại.Nó không oán hận dẫu cuộc sống không phải lúc nào cũng ngọt ngào với nó. Đành lòng cam chịu, vì nó biết đó là số phận chẳng thể thay đổi được gì, Những buổi chiều mưa lang thang,cái lạnh thấm vào da thịt… ôi những ...
Em thân mến của anh! Em có biết con đường em đi đang ngày một xa anh hơn không? Thế nhưng em vẫn chọn.Anh biết em phải đi tìm hạnh phúc cho chính mình. Anh chỉ sợ có một ngày không xa lắm anh sẽ không bao giờ còn thấy em nữa. Vì lúc đó, anh đã rời xa nơi này. Anh biết em muốn đi, không phải ...
Updated 06-07-10 at 08:30 AM by tranquocvu
Một ngày với hai niềm vui, buồn lớn đến cùng lúc. Thật là một ngày rất đặc biệt trong đời của mỗi con người. Khi biết bài viết này gởi cho em được đăng trên một tờ báo tôi vui lắm . Vui một phần vì bài viết của mình cuối cùng rồi cũng được người ta đưa lên mặt báo. Nhưng vui hơn là tôi đã làm được điều gì đó cho em. Từ khi yêu em, tôi luôn tự hỏi, tôi sẽ làm gì ...
Updated 29-06-10 at 08:33 AM by Lambroghini Reventon
Một lần nữa nhoi nhói nơi vùng ngực trái - không đến nỗi quặn đau, đó chỉ là cảm giác lói nhẹ cộng hưởng với vài giây lỗi nhịp của trái tim. Một lần nữa lòng xao xuyến, cuốn tôi quay lại ký ức thuở nào. Vùng trời ngày ấy tưởng chừng như đã nhạt nhòa theo thời gian, nhưng nó cứ vương vấn trong tôi đến tận bây giờ và có lẽ sẽ còn tồn tại mãi mãi về sau. Vùng trời ấy, ...